Đức Chúa Trời có thể tha thứ điều tôi đã làm không?
Nếu có một điều cụ thể mà bạn đang mang theo và đang sợ rằng nó quá lớn để được tha thứ, đây là điều truyền thống Cơ Đốc thật sự nói — không phải lời sáo rỗng.
10 phút đọc · Ban Biên Tập Envoy Mission · Cập nhật 26 tháng 5, 2026
Nếu bạn đang đọc câu này, gần như chắc chắn bạn không hỏi nó về một sai sót nhỏ. Có một điều gì đó cụ thể. Một việc bạn đã làm, hoặc một chuỗi điều bạn đã làm. Bạn không cần phải nói tên nó ra. Trang này được viết với giả định rằng bạn đã biết bạn đang nghĩ về điều gì.
Câu trả lời ngắn, đưa ra trước, là: vâng. Tuyên bố cụ thể của truyền thống Cơ Đốc là không có gì đặt một con người ra khỏi tầm với của sự tha thứ. Nhưng câu nói đó chỉ có ý nghĩa nếu bạn hiểu nó dựa trên cái gì. Vì vậy phần còn lại của trang này không phải là sự trấn an. Đó là lời giải thích thật về vì sao truyền thống Cơ Đốc nói câu đó, và nó được mua bằng cái gì.
Vài thuật ngữ trước đã
Dành cho người đọc không có nền tảng nhà thờ:
- Chúa Giê-su người Na-xa-rét là một thầy giáo tôn giáo người Do Thái sống ở thế kỷ thứ nhất tại vùng Pa-le-xtin. Tuyên bố của truyền thống Cơ Đốc là Ngài cũng chính là Đức Chúa Trời mang hình hài con người. Ngài bị chính quyền La Mã hành hình khoảng năm 30 SCN bằng phương pháp gọi là thập tự giá.
- Thập tự giá là cách nói gọn để chỉ cuộc hành hình đó — cuộc hành hình công khai của chính quyền La Mã đối với Chúa Giê-su khoảng năm 30 SCN.
- Sự phục sinh là tuyên bố của truyền thống Cơ Đốc rằng Chúa Giê-su, sau khi bị hành hình, đã được nhiều nhân chứng được nêu tên thấy còn sống ba ngày sau đó.
- Tội lỗi, trong cách dùng Cơ Đốc, không chỉ là hành vi xấu. Nó là tình trạng rộng hơn của việc bị lệch khỏi cách mọi sự lẽ ra phải có, và những hành động cụ thể tuôn ra từ tình trạng đó.
- Ân điển là từ Cơ Đốc dùng để chỉ ơn không xứng đáng — Đức Chúa Trời đối xử tốt với ai đó theo cách mà người đó không kiếm được và không thể kiếm được.
- Sự ăn năn là hành động quay đầu — đồng ý với Đức Chúa Trời về điều gì sai và đổi hướng. Gần với thành thật hơn là tự đánh đập mình.
Câu trả lời ngắn và thành thật
Có. Theo tuyên bố cụ thể của truyền thống Cơ Đốc, có. Không có điều gì bạn có thể làm đặt bạn ra ngoài. Cái nặng đến nỗi cảm thấy không thể tha — đó chính là loại điều mà truyền thống Cơ Đốc nói rằng đã được giải quyết.
Phần còn lại của trang này giải thích vì sao tuyên bố đó được đưa ra, và nó dựa trên cái gì.
Vì sao câu hỏi này nặng đến vậy
Trước khi nói về câu trả lời, đáng nói đến tại sao câu hỏi quá nặng. Có hai loại nặng khác nhau và chúng quan trọng.
Có cảm giác có lỗi — bạn đã làm một điều cụ thể, và bạn biết nó sai, và bạn đang mang theo nó. Đó là một dấu hiệu lành mạnh. Nó có nghĩa là lương tâm của bạn đang hoạt động. Theo truyền thống Cơ Đốc, đó là Đức Chúa Trời đang nói chuyện trong bạn về điều gì đó cần được giải quyết.
Và có cảm giác xấu hổ — không phải "tôi đã làm điều gì đó xấu" mà là "tôi là một con người xấu, không thể sửa chữa." Cảm giác xấu hổ thường lớn hơn so với cảm giác có lỗi và nói rằng nó là một loại tha hóa, không sửa được. Điểm cụ thể mà truyền thống Cơ Đốc tấn công là cảm giác xấu hổ. Cảm giác có lỗi cần được lắng nghe. Cảm giác xấu hổ cần được vạch trần.
Nếu bạn đang ở vùng văn hóa Việt Nam, có thể có một lớp nữa: cảm giác mất mặt — không chỉ với chính mình mà với gia đình, với cộng đồng, với người đi trước. Điều đó cũng nặng, và cũng có lý do thực tế. Đáng được nói đến, không chỉ bỏ qua.
Nỗ lực để tự xứng đáng không bao giờ kết thúc
Cái bẫy mà phần lớn người ta rơi vào sau khi đã làm điều gì đó tồi tệ là cố gắng bù đắp. Nếu tôi đủ tốt từ giờ trở đi, có lẽ sẽ cân bằng được. Nếu tôi đau đủ về điều đó, có lẽ Đức Chúa Trời sẽ giảm bớt. Nếu tôi không bao giờ làm điều đó lần nữa, có lẽ tôi có thể quên nó đi.
Tuyên bố Cơ Đốc là cách đó không thành. Không phải vì nó không đủ. Mà vì nó là cách sai. Cố gắng tự cân bằng giả định rằng vấn đề là một bảng ghi nợ cần được làm cân — như thể đủ điều tốt sẽ vô hiệu hóa điều xấu. Nhưng đó không phải là cách quan hệ thực sự hoạt động. Nếu bạn đã làm tổn thương một người mà bạn yêu, bạn không sửa nó bằng cách làm bảy điều tử tế. Bạn sửa nó bằng cách thừa nhận, ăn năn, và xin sự tha thứ. Người kia hoặc cho hoặc không cho. Cách bạn xử lý mọi việc sau đó không cân bằng được điều gì.
Truyền thống Cơ Đốc cho rằng quan hệ với Đức Chúa Trời cũng vậy.
Cuộc hành hình là cách điều này được giải quyết
Đây là phần khó tin và cũng là phần giải đáp toàn bộ câu hỏi.
Tuyên bố cụ thể của truyền thống Cơ Đốc là khi Chúa Giê-su chết trên thập tự giá khoảng năm 30 SCN, Ngài đã không chỉ chết. Ngài đã gánh — vào chính mình, một cách thật — hậu quả của tội lỗi con người. Không phải tội của riêng Ngài. Ngài không có. Mà tội của mọi người khác.
Điều đó nghe có vẻ trừu tượng, vậy hãy cụ thể. Điều cụ thể bạn đang nghĩ đến — điều bạn không muốn nói tên ra — truyền thống Cơ Đốc cho rằng nó đã được mang đi rồi. Không phải xí xóa. Không phải bị giả vờ là không bao giờ xảy ra. Mà bị chịu, hết, bởi một người không phải làm thế.
Phao-lô, một lãnh đạo Cơ Đốc thời kỳ đầu, viết trong một lá thư gửi đến hội thánh ở Rô-ma vào khoảng năm 57 SCN: "Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết." Lưu ý chiều ngược của câu. Không phải khi chúng ta đã thanh tẩy mình. Không phải sau khi chúng ta đã ăn năn đúng cách. Mà trong khi chúng ta vẫn còn ở trong điều cần được giải quyết.
Hai bức tranh trong các sách Phúc Âm
Hai cảnh trong các sách Phúc Âm đáng được kể vì chúng đặc biệt thẳng thừng.
Cảnh thứ nhất: một người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình bị kéo trước Chúa Giê-su để Ngài định đoạt số phận. Luật pháp tôn giáo của thời đó nói rằng phải ném đá chết. Theo sách Phúc Âm Giăng, Chúa Giê-su, sau khi nói chuyện với những kẻ tố cáo, bảo họ: "Ai trong các ngươi vô tội, hãy ném đá nàng trước hết đi." Họ bỏ đi từng người một. Khi chỉ còn lại Ngài và người phụ nữ, Ngài hỏi: "Không ai kết tội ngươi sao?" Người phụ nữ nói: "Lạy Chúa, không ai hết." Chúa Giê-su nói: "Ta cũng không kết tội ngươi đâu; hãy đi, đừng phạm tội nữa." Lưu ý điều Ngài không làm: Ngài không nói "điều đó không sao đâu." Ngài cũng không nói "đi và đừng phạm nữa rồi sau đó Ta sẽ xem xét lại." Ngài không kết tội trước, sau đó nói về việc đi khác đi.
Cảnh thứ hai: hai tên trộm bị đóng đinh hai bên Chúa Giê-su. Một người trong họ, trong giờ cuối của đời mình, quay sang Chúa Giê-su và nói gần như không gì ngoài "xin nhớ đến tôi." Chúa Giê-su trả lời: "Hôm nay ngươi sẽ được ở với Ta trong Pa-ra-đi." (Pa-ra-đi là từ Chúa Giê-su dùng để chỉ kinh nghiệm trực tiếp, có ý thức của việc ở cùng Đức Chúa Trời sau khi chết.) Người đó không có thời gian để sống cuộc đời tốt hơn. Không có thời gian để chứng minh rằng anh ấy đã thay đổi. Chỉ có một câu xin. Đó là đủ.
"Kẻ tội lỗi đứng đầu hàng"
Nếu bạn vẫn nghĩ rằng "có thể với người khác, nhưng không phải tôi," đáng để nghe câu chuyện của Phao-lô.
Trước khi trở thành Cơ Đốc nhân, Phao-lô (lúc đó tên là Sau-lơ) đi săn lùng người Cơ Đốc để giết. Ông đã chứng kiến và phê chuẩn việc giết người Cơ Đốc đầu tiên — một người tên là Sê-tê-phan, bị ném đá chết. Ông xin được giấy phép để đi từ thành này sang thành khác bắt người Cơ Đốc. Theo cách hiểu thông thường, ông không thể bù đắp được điều đó.
Sau đó ông trở thành một Cơ Đốc nhân, sau một cuộc gặp với Chúa Giê-su trên đường đến Đa-mách. Phần còn lại đời ông, ông đi khắp đế chế La Mã rao giảng phong trào mà trước đó ông đã cố gắng tiêu diệt. Nhiều thập kỷ sau, gần cuối đời, ông viết: "Đấng Christ Giê-su đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu." Ông đã viết một phần ba của Tân Ước.
Điểm không phải là "thấy chưa, có một mức cao hơn bạn." Điểm là sự tha thứ trong tuyên bố Cơ Đốc không phụ thuộc vào việc bạn đã làm bao nhiêu. Nó phụ thuộc vào việc Chúa Giê-su đã làm.
Phía bạn trông như thế nào
Vậy còn lại gì cho bạn?
Truyền thống Cơ Đốc, trong một câu được viết bởi Giăng (một trong các bạn theo gần gũi nhất của Chúa Giê-su), nói: "Nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác."
Cụ thể, điều đó trông như sau:
- Nói tên nó ra. Không phải tổng quát — "Lạy Chúa, xin tha cho mọi tội của con." Mà cụ thể. Đức Chúa Trời đã biết. Việc nói tên nó ra không phải vì Ngài, mà vì bạn.
- Đồng ý rằng nó sai. Đó là sự ăn năn. Không phải đánh đập bản thân — đồng ý. Quay đầu khỏi điều đó.
- Tin cậy Chúa Giê-su để đã làm xong việc trên thập tự giá. Đặt trọng lượng của bạn ở đó, không phải trên việc bạn đã làm tốt sau đó.
- Đi tiếp. Đừng quay lại điều đó. Truyền thống Cơ Đốc cho rằng nếu bạn đã đặt nó ở chân thập tự giá, bạn không có quyền nhặt nó lại. Đó là việc nghi ngờ điều Đức Chúa Trời nói Ngài đã làm.
Còn nếu bạn không thể tha thứ cho chính mình?
Đây là phản ứng thường gặp, đặc biệt khi điều đó là điều bạn đã làm với một người mà bạn yêu, hoặc điều có hậu quả đang còn tiếp tục.
Tuyên bố Cơ Đốc nói rằng việc bạn không tha thứ cho chính mình không phải là vấn đề kỹ thuật của ý chí — nó là một loại tự khẳng định mình quan trọng hơn Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời nói rằng điều đó đã được giải quyết, và bạn nói rằng không phải, bạn đang đặt phán quyết của mình cao hơn phán quyết của Ngài. Đó nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng truyền thống Cơ Đốc đưa nó ra như một sự giải thoát. Bạn không được lựa chọn để tiếp tục mang điều đã được mang đi. Bạn không có quyền đó.
Còn bây giờ thì sao?
Nếu bạn vừa đọc điều này và có một điều cụ thể trong lòng bạn mà bạn muốn nói nhưng không thể nói với người bạn quen — bạn có thể nói ở đây. Cuộc trò chuyện của chúng tôi là miễn phí, riêng tư, và bằng ngôn ngữ của bạn. Không ai sẽ biết. Bạn bắt đầu nó; bạn kết thúc nó bất cứ lúc nào.
Điều này đến từ đâu trong Kinh Thánh
- 1 Giăng 1:9 — "nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta"
- Rô-ma 5:8 — "khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết"
- Lu-ca 23:39–43 — cảnh tên trộm trên thập tự giá
- Giăng 8:1–11 — cảnh người phụ nữ bị bắt quả tang
- 1 Ti-mô-thê 1:15 — Phao-lô tự gọi mình là kẻ tội lỗi đứng đầu hàng
- Thi Thiên 103:11–12 — hình ảnh về việc Đức Chúa Trời đặt tội xa khỏi chúng ta như đông xa khỏi tây